Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

ĐẦU NĂM ĐI TÌM MỘ

Đặng Huy Văn: Nhân ngày cuối năm, tôi đã đến thăm mẹ của một người bạn tôi. Bà cụ năm nay đã 90 tuổi, gầy gò đau ốm luôn nhưng thần sắc vẫn còn minh mẫn. Bà sống với người con dâu góa bụa đã ngoài 60. Đứa cháu nội duy nhất của bà đã lấy chồng và theo chồng vào làm công nhân tại tỉnh Bình Dương đã lâu. Người con trai của bà, bạn tôi, đã hi sinh tại Khe Sanh năm 1971. Chồng bà vì quá thương nhớ con nên cũng đã qua đời vài năm sau đó. Con dâu của bà vì thương bà không có người chăm sóc nên không đi bước nữa mà ở lại vừa chăm bà vừa nuôi con gái. Đến những năm 1990, cả nước rộ lên phong trào nhờ các “nhà ngoại cảm” đi tìm mộ và hài cốt liệt sĩ thì bà đã dục con dâu bán dần đất vườn lấy tiền vào Khe Sanh tìm mộ con trai. Người con dâu đã nhiều lần cùng bạn bè thuê các nhà ngoại cảm giúp sức nhưng đã hơn 20 năm trời vẫn chưa tìm được hài cốt của chồng. Không biết có đáng tin không, nhưng có một “thầy tâm linh” gọi hồn con trai bà lên cho biết, hài cốt của anh ấy vẫn còn nhưng đã bị trôi vào một hốc núi đá, nơi đã được đào bới nhiều lần mà vẫn chưa tìm thấy. Tôi cứ băn khoăn không biết ai là kẻ đã gây ra cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn đã làm cho hàng triệu người cả hai miền Nam Bắc phải đổ máu một cách đau thương này? Và ai sẽ trả lời cho đồng bào Việt Nam câu hỏi, “Cho tới đầu năm 2015, còn bao nhiêu vạn người lính trẻ đã ngã xuống trên dãy Trường Sơn mà hiện vẫn chưa tìm thấy được hài cốt?”

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

CHÀO NĂM MỚI 2015 ĐANG VỀ!

Đặng Huy Văn: Tại Văn Miếu Quốc Tử Giám Hà Nội, tôi tình cờ quen một Việt Kiều từ Mỹ về đang muốn lên thăm Lăng Mộ Vua Ngô Quyền tại làng cổ Đường Lâm mà chưa biết đường đi. Nhân có sẵn xe taxi đưa tôi tới thăm Văn Miếu vào dịp cuối năm, tôi đã mời anh ấy cùng đi thăm Lăng Mộ Đức Ngô Vương vì tôi cũng đang có một bài viết muốn được tấu trình trước Vong Linh của Nhà Vua. Đó là một ngày nắng vàng rực rỡ của Mùa Giáng Sinh 2014, ngày 23/12/2014.

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

CHÚA ƠI!

BÙI VĂN BỒNG

Chúa ngự trị trên cao
Nơi có ánh hào quang rực rỡ
Nơi dường như không bóng đêm và bão tố
Không lũ lụt, dịch bệnh, sóng thần,
Không thị trường quan chức-hàng hóa bon chen
Không có cảnh người ăn xin, trẻ lang thang phố chợ
Không có oan sai, lọc lừa, gánh nợ…
Dường như cái gì cũng có sẵn và công bằng?
Nơi không có khái niệm người cùng khổ
Những bắt nhốt tội tù vô cớ
Những nghênh ngang bị ném đá không hề mắc cỡ...
Chắc lòng tham và thủ đoạn không tồn tại nơi này
“Đấng cứu thế cao vời có luôn bên ta”?

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

THƯƠNG AI BÊN NÚI “ĐANG NGHÈO”


ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng một người thầy văn chương của tôi)

Thương ai bên núi “Đang Nghèo”
Dưới chân Quê Bọ lưng đèo Quê Choa
Một lần Bà Huyện đi qua(1)
Dừng chân thương “cái Gia Gia” nỏ mồm…

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

ĐÊM GIÁNG SINH CÙNG BÈ BẠN HÁT CA!



Đặng Huy Văn: Mới đó mà Mùa Giáng Sinh năm 2014 đã trở về! Biết nói gì với các trẻ thơ khắp nơi trên cả nước, đặc biệt là các cháu bé nghèo hay mồ côi nơi biên cương hải đảo, các cháu nhỏ còn phải lang thang kiếm sống nơi thị thành chưa đêm nào được yên giấc ngủ ngon, các cháu học sinh nghèo vùng cao chưa đủ cơm ăn áo mặc, các cháu nhỏ có người thân bị lũ lụt cuốn trôi… Nhớ lại thời CCRĐ, lúc tôi mới lên 10 tuổi, 1954-1955, vì gia đình bị quy là địa chủ nên tôi phải đi ăn xin rồi ở đợ chăn trâu cắt cỏ cho nông dân, tôi lại càng cảm thương hoàn cảnh của các cháu nhỏ hiện nay đang phải sống kiếp lầm than.

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

ĐẤT NƯỚC NHỮNG THÁNG NĂM THẬT BUỒN

Nguyễn Khoa Điềm

Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác
Sao mình thức?

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

BÔNG TUYẾT TRẮNG

Thân tặng bác Huy Văn.

Bông tuyết trắng
Bâng khuâng rơi
Bầu trời chơi vơi 

Tuyết trắng.

Mặt đất mêng mông
Mùa đông thầm lặng
Cỏ cây đã bỏ đi về nơi đầy ánh nắng
Để lại nỗi buồn, bông tuyết trắng thơ ngây?


Ồ lại đây ơi hoa đẹp trời mây!
Nàng Bạch tuyết gửi cho ta đó phải?
Ta nhắm mắt lại rồi, đừng bỏ đi, ta buồn lắm đấy!
Trời ngoài kia gió lạnh lùng biết mấy
Nào vào đây ta ủ ấm cho Nàng!


Tuyết đẹp long lanh, Tuyết kiêu hãnh, Tuyết nhẹ nhàng 
Tuyết phủ trắng những mùa đông xa xứ...


VĂN LÂM

Nguồn: Lời comment của bạn Văn Lâm cho bài "Nhớ quá Daniella ơi!" đăng trên trang Bùi Văn Bồng G+

NHỚ QUÁ DANIELLA ƠI!

Đặng Huy Văn: Mùa hè năm 1984, tôi đang làm nghiên cứu sinh tại Viện Hàn Lâm Khoa Học Bulgaria thì tình cờ quen một nữ nghiên cứu sinh người Bulgaria đến từ Khoa Vật Lý trường Đại Học Tổng Hợp Sofia tên là Daniella, 28 tuổi. Cô ấy rất xinh đẹp với mái tóc cắt ngắn màu hạt dẻ và cặp mắt xanh biếc là con gái của một vị giáo sư làm việc tại Viện Hàn Lâm. Chúng tôi thường lên trang trại nhà cô ấy dưới chân núi Vitosha, Sofia chơi vào thứ bảy và chủ nhật. Thỉnh thoảng tôi giúp cô ấy trong việc lập trình máy tính cho đề tài của mình, còn cô ấy thì giúp tôi học thêm môn tiếng Bul. Đến mùa đông, núi Vitosha ngay tại thủ đô Sofia với những bông tuyết rơi ngày này qua ngày khác đã gắn kết chúng tôi trong những buổi đi trượt tuyết từ trên núi xuống. Điều làm chúng tôi tâm đầu ý hợp là cả hai đều rất thích một chế độ có tự do, dân chủ thực sự. Ba của cô ấy là một vị giáo sư từng giảng dạy nhiều năm ở Pháp trở về.

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

HẦU CHUYỆN ĐỨC NGÔ VƯƠNG

Tặng Tiến sĩ Đặng Huy Văn


Bác Văn hầu chuyện Đức Ngô Vương
Một sớm cuối thu thật tỏ tường.
Xã tắc lao đao nhiều vấn nạn,
Sơn hà xơ xác lắm tai ương.
Bao giờ chưa hết loài sâu mọt,
Lúc ấy vẫn còn tệ nhiễu nhương.
Tiên liệt linh thiêng, xin cứu giúp
Bàn dân thiên hạ khỏi đau thương!

Phan Liên Khê 

(Thượng tá CCB)

Nguồn: Phản hồi bài viết "Muôn Đời Tạc Dạ Ghi Lời Núi Sông!" đăng trên Bùi Văn Bồng G+ 

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

MUÔN ĐỜI TẠC DẠ GHI LỜI NÚI SÔNG!

danluan_00008.jpg
Đặng Huy Văn: Ngày 20/11/2014 vừa rồi, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày vào trường đại học, anh chị em cùng lớp đại học của chúng tôi đã tổ chức một chuyến du ngoạn tới Làng Cổ Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, Hà Nội để viếng Lăng Vua Ngô Quyền, thăm Đền Thờ Phùng Hưng, viếng Mộ nhà ngoại giao cương nghị Giang Văn Minh và “dãy duối ngàn năm tuổi” nơi ngày xưa quân sĩ của Ngô Quyền đã dùng để buộc ngựa. Sáng cuối thu nắng đẹp và mát mẻ đã làm cho chúng tôi cảm thấy như được hòa hồn mình vào hồn non nước Đường Lâm linh thiêng. Đặc biệt, tôi đã trào nước mắt trước Ngôi Lăng nhỏ thó xưa cũ của vị Anh Hùng Dân Tộc Ngô Quyền, người con vĩ đại của núi sông với chiến thắng Bạch Đằng Giang đã kết thúc một ngàn năm Bắc Thuộc của các chế độ phong kiến Phương Bắc đối với Dân Tộc Việt Nam ta.

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

THÊM MỘT “CHÚ CHIM” ĐI GIỮ NƯỚC!


(Đề tặng bức ảnh “nude” của con trai cháu Bảo Ngọc)

Có thì xấu hổ chẳng khoe ra
Không có thì lo lúc nước nhà
Giặc đến lấy ai người cầm súng
Đuổi Tàu cút khỏi núi sông ta
Nối gót anh hùng đi đánh giặc
Xâm lăng truyền kiếp cứu Sơn Hà
Thêm một “Chú Chim” đi giữ nước
Nam Quốc ngàn đời rộn tiếng ca!

Hà Nội, 26/11/2014

Đặng Huy Văn

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

TUỔI XUÂN TRONG TRẮNG VÔ NGẦN!

Đặng Huy Văn: Tôi có một cô bạn cùng quê học sau tôi một lớp và kém tôi hai tuổi tên là Nguyễn Thị Trâm. Vì con đường từ làng tôi xuống thị xã đi học phải đi qua làng của cô ấy nên chúng tôi đã thường cùng nhau đi học trên con đường đó từ cấp II đến cấp III tới 5 năm trời. Một cô gái hiền ngoan với bố cô ta và bố tôi là bạn của nhau nên chúng tôi đối xử với nhau như anh em. Trước khi rời quê ra Hà Nội học, tháng 8/1964, tôi còn cho cô ấy mượn một số sách giáo khoa lớp cuối cấp III để cô ấy ôn thi vào đại học.  Không ngờ chỉ 8 tháng sau, vào tháng 3/1965, trong một lần trường PT cấp III Phan Đình Phùng, Hà Tĩnh tổ chức đi tát nước chống hạn giúp dân thì chẳng may cô ấy đã bị bom Mỹ giết hại! Cô ấy đã được phong tặng danh hiệu Liệt Sĩ ngay sau đó.

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

MỜI EM VỀ THĂM QUÊ ANH HÀ TĨNH!

Đặng Huy Văn: Tôi không thể nào quên được hình ảnh người bạn, một người em kém tôi tới 12 tuổi đã nhiều năm cùng dạy học với nhau và bốn năm qua, chúng tôi lại là láng giềng thân thiết của nhau. Tôi và anh ấy buổi tối thỉnh thoảng cùng đi bộ với nhau và thường hay tâm sự về thời cuộc. Anh ấy đã có bốn năm nghiên cứu sinh và bảo vệ luận án tiến sĩ tại Vũ Hán, Trung Quốc nên rất giỏi tiếng Trung. Vì thế gặp tài liệu tiếng Trung nào khó nhằn là tôi lại nhờ anh ấy đọc hộ. Có lần tôi đã tâm sự với anh ấy về những tệ nạn do hàng vạn người Trung Quốc sang xây dựng cảng Sơn Dương, Vũng Áng đã gây ra cho đồng bào Hà Tính quê tôi, anh ấy đã rất phẫn nộ. Anh ấy nói, sắp tới nhất định anh sẽ đến thăm Sơn Dương, Vũng Áng để xem bọn Tàu chúng tàn ác đến thế nào? Nguyên nhân nào dẫn đến những tệ nạn như thế? Tôi đã mời anh ấy cùng về thăm Hà Tĩnh nhân dịp Tết Dương Lịch đón năm mới 2015 này và anh ấy đã rất háo hức ngày về thăm quê hương tôi mà hai chúng tôi đã từng hò hẹn với nhau hôm đó.

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

CHÁU QUÂN TRÒN HAI TUỔI

Đặng Huy Văn: Đã sắp tới ngày sinh nhật lần thứ 2 của cháu nội Đặng Hoàng Quân, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn Trời, Phật đã thương và tặng cho gia đình chúng tôi đứa cháu nội thứ hai ngoan ngoãn và vui tính. Cầu chúc cháu chóng lớn, thông minh, mạnh khỏe…! Hy vọng mai ngày cháu sẽ trở thành một người con kiên cường của Tổ Quốc Việt Nam để cùng với đồng bào cả nước vùng lên đánh đuổi hết bè lũ Việt gian bán nước và bọn đồ tể giặc Tàu xâm lăng cướp nước.

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

NỢ CÔNG VAY CỦA GIẶC TÀU XÂM LĂNG

Đặng Huy Văn: Ngay trên con đường Nguyễn Trãi gần nhà tôi ở đang xây dựng một đường sắt trên cao mà chúng tôi quen gọi là “đường sắt trên trời Cát Linh-Yên Nghĩa” chạy từ phố Cát Linh, quận Đóng Đa đến bễn xe Yên Nghĩa, quận Hà Đông, Hà Nội. Con đường này dài trên 13 km do Trung Quốc thắng thầu năm 2011 với giá thầu trọn gói là nửa tỷ đô la Mỹ. Bí thư TU Hà Nội đã từng ca ngợi “Đây là con đường thắm tình hữu nghị Việt-Hoa” do Trung Quốc cho vay với lãi suất thương mại nghe nói chỉ thấp khoảng 10% năm, nghĩa là chỉ gấp chừng 10 lần tiền USD gửi tiết kiệm ngân hàng hiện nay của dân mà thôi! Điều kỳ cục đáng nói ở đây là, lẽ ra công trình này đã được bàn giao cho Hà Nội sử dụng vào cuối năm 2014 thì đầu năm nay, nhà thầu đã cho tạm dừng thi công để đòi tăng vốn vay lên 365 triệu đô la Mỹ nữa. Đề nghị “nhỏ” đó đã được chính phủ nhanh chóng phê chuẩn nhưng nay vẫn đang thi công nhát gừng chưa biết đến lúc nào mới hoàn thành và sẽ còn thêm bao nhiêu lần đòi tăng vốn vay lên nữa?

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

NÚI NỢ CÔNG CHA CHUNG AI SẼ KHÓC?

Đặng Huy Văn: Suốt tuần qua, cả nước xôn xao bởi Quốc Hội họp đã đưa ra thảo luận vấn đề, vì sao chỉ trong bốn năm từ 2010 đến 2014 mà núi nợ công của nước ta đã tăng lên gấp tới hai lần rưỡi? Trong khi bốn năm đó, cả thế giới người ta đã tìm mọi cách để cắt giảm nợ công thì Việt Nam mình lại cố tình tăng nợ công lên đến mức khủng khiếp như thế là sao? Mà trên thực tế, bốn năm qua các công trình xây dựng công cộng đều bê trễ hoặc chậm tiến độ hoặc dừng triển khai. Các công trinh dân sinh trên cả nước như trường học, bệnh viện, nhà gửi trẻ…đã triển khai được mấy cái? Còn bao nhiêu vùng núi cầu treo đứt gẫy chết người, dân phải qua suối đi làm, đi học bằng dây cáp, bằng túi ni lông?

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

CHÍNH TRƯỜNG VIỆT NAM VÀ CHIẾN LƯỢC THOÁT TRUNG

Đăng bởi Hai Hoang Van vào Thứ Năm, ngày 29 tháng 5 năm 2014

Kế hoạch của các tay cờ lớn

Ngày 23/5 báo điện tử http://www.vietnamnet.vn có bài viết “Âm mưu biển Đông của Trung Quốc- nguồn lợi ngoài dầu khí”. Nội dung bản tin nhắc lại một dự án đáng chú ý, đó là dự án kênh đào Kra. Bài báo được đăng lại trên trang nhà nguyentandung.org. (*)

NĂM MƯƠI NĂM RỒI THƯƠNG QUÁ!

Đặng Huy Văn:Nhân dịp kỷ niệm tròn 50 năm ngày tốt nghiệp trường PT cấp III, 1964, Hội Đồng Môn trường Phổ Thông cấp III Phan Đình Phùng Hà Tĩnh tại Hà Nội đã tổ chức một buổi gặp mặt thân mật tại Đồ Sơn, Hải Phòng vào ngày 25/10/2014. Buổi gặp mặt đã diễn ra với vài chục thành viên và một số phu nhân của một số phu quân trong Hội. Cuộc họp mặt này do anh Bùi Tứ, Hội trưởng khởi xướng và anh Hoàng Trọng Thiệu đứng ra tổ chức với sự đón tiếp chu đáo của người đẹp Hải Phòng, chị Lệ Du, nguyên Hiệu Trưởng trường PTTH Ngô Quyền một thời danh tiếng.

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

ÔNG HẢI ĐIẾU CÀY XUẤT NGOẠI

Đặng Huy Văn: Đọc được tin ông Nguyễn Văn Hải Điếu Cày đã bị nhà cầm quyền trục xuất ra khỏi VN tại sân bay Nội Bài tối ngày 21/10/2014 mà không có cậu con trai yêu dấu ra tiễn, tôi bùi ngùi nhớ lại buổi gặp bà Tân, vợ cũ của ông Hải tại nhà blogger Nguyễn Tường Thụy cách đây hơn một năm, ngày 24/9/2013. Tại đó, tôi đã hỏi bà Tân, “Sao nghe nói anh chị đã chia tay mà chị vẫn tận tâm tận lực với anh Hải như thế?” Bà Tân trả lời tôi, “Thưa bác, cháu với anh Hải tuy không còn tình chỉ còn nghĩa nhưng cháu tận tâm với anh Hải đến như vậy chủ yếu là vì cháu Nguyễn Trí Dũng, con trai của chúng cháu. Bác ơi, thằng Dũng nhà cháu nó thương yêu và kính trọng ba nó đến khủng khiếp bác ạ! Vì chiều con nên cháu phải luôn sát cánh bên con trai để đấu tranh cho ba nó. Nó nói ba nó vô tội! Ba nó phải được trả tự do!” Tối hôm sau, 25/9/2013, đã xảy ra vụ có khoảng 20 công an phá cổng nhà blogger Nguyễn Tường Thụy đột nhập nhà trái pháp luật, bắt đi mọi người trong nhà trong đó có cháu Nguyễn Phương Uyên và bà Dương Thị Tân vợ cũ của ông Hải. Đêm đó nhiều người có cả cháu Uyên và bà Tân đã bị công an vô cớ đánh đập một cách rất dã man.(1)

Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải bị trục xuất ra khỏi Việt Nam


Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

HÃY BẠCH HÓA MỌI BÍ MẬT CỦA HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ 1990!

Đặng Huy Văn: Vì những thỏa thuận tại Hội nghị Thành Đô 1990 giữa đảng ta do TBT Nguyễn Văn Linh và chủ tịch hội đồng bộ trưởng Đỗ Mười dẫn đầu với đảng CS Trung Quốc do TBT Giang Trạch Dân và thủ tướng Lý Bằng dẫn đầu đã bị đảng ta bưng bít suốt 24 năm qua, nên tôi đã phải tìm đọc qua nhiều trang mạng xã hội trong đó có trang “Hoàn Cầu thời báo” của Hồng Kông, TQ. Theo “Hoàn Cầu thời báo” thi, trong các thỏa thuận tại Hội Nghị Thành Đô 1990, có một điều khoản vô cùng phản động, đó là vào năm 2020, đảng CS Việt Nam sẽ bàn giao nước ta cho Trung Quốc để biến nước ta thành khu tự trị thứ 5 của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa! Nghe nói gần đây, trước yêu cầu khẩn thiết của đồng bào Việt Nam cả trong và ngoài nước đòi bạch hóa những bí mật của Hội Nghị Thành Đô 1990, ông TBT đã cho in một tài liệu lưu hành nội bộ trong đảng có đề cập đến một số thỏa thuận của Hội Nghị Thành Đô 1990, nhưng không có điều khoản đảng CSVN sẽ bàn giao nước ta cho Trung Quốc vào năm 2020 như đã nêu ở trên.

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

THƯƠNG ÔNG VỊ TƯỚNG LỪNG DANH

Đặng Huy Văn: Tôi đã nhiều lần đọc lại bức thư tố cáo đại tướng Võ Nguyên Giáp mà cô vợ bé chính thức Bảy Vân của cố TBT Lê Duẩn đã gửi tới các vị lãnh đạo cao nhất của đảng và nhà nước CHXHCN Việt Nam(1). Tôi bỗng thấy thương ông vô hạn! Vậy là theo Bảy Vân thì suốt cả cuộc đời, ông ấy chỉ có tội chứ chẳng có chút công trạng nào với nhân dân và Tổ Quốc Việt Nam? Cũng theo lời cô ấy thì ngay cả trong chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, công trạng cũng thuộc về các cố vấn Trung Quốc và đường lối chiến tranh du kích của Mao Trạch Đông do ông Hồ mang về chứ việc ông Giáp “khoe” đã đề ra được chủ trương “đánh chắc, thắng chắc” cho chiến dịch cũng là hoàn toàn “bịa đặt”?

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Vợ Bé Cố TBT Lê Duẩn Tố Cáo ĐT Võ Nguyên Giáp


Bà Nguyễn Thị Vân sinh năm 1925, từng giữ chức phó tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng. Bà là vợ thứ hai của Lê Duẩn khi ông này đã đạt tới đỉnh cao quyền lực trong chế độ CSVN.


Nguyễn Thị Vân, Vợ Lê Duẩn
Bà Nguyễn Thị Vân và ông Lê Duẩn
Lê Duẩn có lúc được bộ máy tuyên truyền CS tô vẽ là nhân vật "vĩ đại" ngang tầm Hồ Chí Minh.

Võ Nguyên Giáp sau khi chết đã được đảng CSVN thánh hóa đến mức "vĩ đại" hơn cả Lê Duẩn. Đây có lẽ là nguồn cơn khiến mối hận thù phe phái bị trỗi dậy giữa những người có liên quan.

Dưới đây là nguyên bản thư kiến nghị của Bà Nguyễn Thị Vân:

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

ĐÔI LỜI VỚI TỔNG BÍ THƯ

Đặng Huy Văn: Tôi bị ốm phải đi nằm bệnh viện gần cả tháng trời. Trong thời gian nằm bệnh viện đó, tôi đã được tiếp xúc với rất nhiều người, đặc biệt là những sĩ quan và quân nhân đang tại ngũ. Họ cũng bị ốm như tôi phải đi nằm bệnh viện nhưng nhắc đến giặc Tàu, ai cũng vô cùng phẫn nộ. Họ nói, họ sẵn sàng ra trận để chống trả giặc Tàu xâm lược. Những người sĩ quan và lính trẻ đó cũng rất bức xúc trước thái độ nhu nhược của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi Trung Quốc kéo vào hạ đặt trái phép giàn khoan HD 981 trên thềm lục địa của nước ta. Đáng chú ý là, ông Trọng còn cử đặc phái viên Lê Hồng Anh sang tận Bắc Kinh để xin được tiếp kiến tên TBT Tập Cận Bình của đảng cộng sản Trung Quốc.

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

ĐÓNG CỬA TRIỂN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT?

Gậy ông lại đập lưng ông. Đúng là hết khôn dồn ra dại cho nên mới đi chọc c.... ra mà ngửi. Khi một chế độ lâm vào bước đường cùng thì nó mới sinh ra những trò rồ dại, ngớ ngẩn, lung tung beng như vậy. (ý kiến dân).

ĐÓNG CỬA TRIỂN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT?

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

CHÁU NỘI TRÒN BỐN TUỔI



Đặng Huy Văn: Biết lấy lời nào để diễn tả hết niềm hạnh phúc của một người ông nhân ngày sinh nhật của cháu nội, một đứa cháu trai đầu lòng phải đợi chờ hơn sáu năm trời đằng đẵng mới có được. Cháu ra đời cách đây chẵn bốn năm, ngày 7/9/2010, lúc 11h tối ngày 30 tháng 7 âm lịch, nhưng năm nay sinh nhật cháu lại đúng vào tối ngày 14 tháng 8 của Tết Trung Thu năm 2014. Cách đây gần hai năm, cháu lại có thêm một cậu em trai kháu khỉnh lúc nào cũng thần tượng mình nữa đã ra đời.

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

ƯỚC SAO TRĂNG MỸ THÀNH TRĂNG NƯỚC MÌNH!

Đặng Huy Văn: Tôi đã được sinh ra, lớn lên, đi học và làm việc cho đến lúc nghỉ hưu trong một xã hội mà ngày đêm bị người ta nhồi sọ “Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng Mỹ”(1), nên nhiều quan niệm tương tự như thế tự nhiên đã hằn sâu trong tiềm thức. Đột nhiên cuối năm 2013, bà Phan Thị Diễm Hạnh một người bạn gái cùng quê thời thơ ấu của tôi từ Mỹ trở về đã làm tôi thay đổi. Như tôi đã tâm sự trong bài viết "Chào Năm Mới 2014 và em đã về trên quê hương yêu dấu” trên Đặng Huy Văn Blog(2), ba ruột của bà ấy là một cán bộ kháng chiến rất tốt của quê tôi đã bị đội Giảm Tô và CCRĐ xử tử hình cuối năm 1954. Sau vụ xử bắn oan nghiệt đó, má và hai chị em của bà ấy đã được “Chúa Trời” đón đi di cư vào Nam. Sau ngày 30/4/1975 gia đình của bà ấy lại một lần nữa được nước Mỹ cưu mang để gần 60 năm sau còn sống trở lại quê hương tìm tôi. Cuộc đời lận đận của người bạn gái thuở thiếu thời đó đã làm tôi hoàn toàn tỉnh thức.

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

VÌ TƯƠNG LAI CÙNG BLOG LÊN ĐƯỜNG!

Đặng Huy Văn: Nhân dịp kỷ niệm sinh nhật lần thứ tư của Blog Dân Làm Báo, 22/8/2010 - 22/8/2014, tôi xin trân trọng kính chúc anh Vũ Đông Hà cùng toàn thể quý vị các tác giả và độc giả kính mến của Thôn Dân Làm Báo dồi dào sức khỏe và luôn vững vàng niềm tin vào tương lai tươi sáng của một nước Việt Nam thực sự độc lập, tự do, dân chủ, giàu mạnh và sạch bóng giặc Tàu xâm lược!

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

"GORBACHEP” TÀU ĐANG XÉ NÁT ĐẢNG CỘNG SẢN

Tháng 8 16, 2014

Gordon G. Chang
Phan Trinh dịch

“Tập Cận Bình, giống Gorbachev, muốn làm điều vĩ đại để cải cách một hệ thống bệnh hoạn. Nhưng cũng như lãnh tụ cuối của Liên Xô cũ, Tập vừa kích hoạt những chuyển biến mà ông không thể kiểm soát được.”

Giới thiệu của người dịch:

Lập luận của Gordon rất đáng chú ý, nhất là khi ông so Tập Cận Bình với Gorbachev, người vừa cố sửa vừa cố giữ, sao cho không đổ vỡ, một hệ thống đã không thể sửa. Thực ra, bài học của Gorbachev nôm na chính là: Sai không sửa không được, nhưng cứ sửa là sụp.
Hóa ra Tập không vô địch, mà đang “thọ địch”, Tàu không siêu cường muốn làm gì thì làm, mà là một pho tượng khổng lồ đứng trên bục đất bở. Và hóa ra Đặng Tiểu Bình nói quá đúng:“Nếu Trung Quốc rơi vào bất ổn, thì bất ổn sẽ xuất phát từ chính nội bộ Đảng Cộng sản”.
Nếu xâu chuỗi những ngày tháng nêu trong bài – Bộ Chính trị Tàu họp kín ngày 26/6, trong đó Tập tuyên bố không màng sống hay chết trong công cuộc chống tham nhũng, và ngày 29/7, ngày ra thông báo điều tra Chu Vĩnh Khang – thì có thể đặt thêm một giả thuyết, không phải không có lý, đó là: Trung Quốc rút giàn khoan 981 khỏi vùng biển Việt Nam ngày 15/7, sớm trước một tháng, thực ra cũng chỉ vì đấu đá nội bộ đang đến hồi quyết liệt. (Đó là chưa kể Chu Vĩnh Khang từng là một ông trùm dầu khí với nhiều tay chân trong ngành.) Và với Tập Cận Bình, có lẽ “thù trong” còn đáng sợ gấp trăm lần “giặc ngoài”.
Bài gốc đăng trên National Interest ngày 14/8/2014 có tên “China’s “Gorbachev” Is Tearing the Communist Party Apart”. Những tiêu đề nhỏ là của người dịch.

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

ĐỒNG CHÍ CỦA TÔI

Đặng Huy Văn: “Đồng Chí Của Tôi” là một bài thơ cho đến nay vẫn còn bị cấm in thành sách của nhạc sĩ Văn Cao, tác giả Quốc Ca VN vì nó mô tả chân thực một vụ xử bắn trong CCRĐ. Vụ xử bắn này được diễn ra ngay trên quê hương Hà Tĩnh máu thịt của tôi. Đọc bài thơ lên, nhất định các dư luận viên ăn lương của đảng CS VN sẽ vô cùng phẫn nộ vì cho rằng, nhạc sĩ văn Cao đã bịa ra để nói xấu đảng và bác Hồ chứ chuyện này không có. Nhưng xin thưa các vị, chuyện này đã xẩy ra trước mắt tôi vì người bị bắn trong bài thơ này chính là một bà cô họ của tôi, một người bạn cùng hoạt động trong cuộc kháng chiến chống Pháp với chú tôi trước đây.

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

ĐÊM ĐÊM NGHE TIẾNG MẸ RU

Đặng Huy Văn: Nhân ngày Lễ Vu Lan, Rằm Tháng Bảy năm Giáp Ngọ này, tôi bỗng nhớ tới một kỷ niệm đặc biệt về mẹ tôi mà cho đến lúc phải rời khỏi thế giới này, tôi cũng sẽ không thể nào quên được. Đó là một câu chuyện buồn đã xẩy ra với gia đình chúng tôi cách đây hơn 60 năm. Cuối năm 1954, mẹ tôi bị đội CCRĐ quy là địa chủ. Trong khi đó, cha tôi là một đảng viên 1930, đã bị Pháp bắt tù giam 5 năm tại các nhà tù Kon tum và Ban mê thuột. Trong cuộc kháng chiến 9 năm, người thoát ly gia đình làm việc tại tỉnh Thanh Hóa, thời gian 1954-1956 người bị khai trừ khỏi đảng CS VN vì ông nội tôi bị quy là địa chủ phản động nên cha tôi đã bị bắt đi làm việc cưỡng bức tại Vĩnh Linh, bờ bắc sông Bến Hải. 

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

CÙNG SỐ PHẬN CÁC ANH HÙNG HẢI CHIẾN

Đặng Huy Văn: Tôi có quen một người phụ nữ nhà ở ngay gần khu đô thị Ecopark, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Nhà bà ấy chỉ có hai mẹ con vì người chồng đã bị giặc Tàu bắn chết vào sáng sớm ngày 17/2/1979 tại vùng biên giới Hạ Lang, tỉnh Cao Bằng trong cuộc chiến tranh Biên Giới do giặc Tàu phát động để xâm lược Việt Nam. Cô con gái của bà năm nay 35 tuổi, đã có chồng con nhưng hiện giờ cũng đã phải dọn về ở với mẹ vì nhà đất của gia đình cô ấy đã bị giải phóng mặt bằng để xây dựng khu đô thị “Thiên Đường Ecopark” của bè lũ tư bản đỏ. Bà ấy đã buồn rầu kể cho tôi nghe về những năm tháng mẹ con bà đã lên Hạ Lang, Cao Bằng tìm mộ chồng, mộ cha mà cho đến nay vẫn còn trong vô vọng.

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

ƠI NGƯỜI BẠN TUỔI THẦN TIÊN YÊU DẤU!

Đặng Huy Văn: Tình cờ tôi và Võ Thị Tần, một trong “mười cô gái Đồng Lộc” năm xưa, đã từng là bạn thiếu thời của nhau. Cuối năm 1954, gia đình tôi bị quy là địa chủ, nhà bị tịch thu không còn gì để ăn nên mẹ tôi đã gửi tôi về quê ngoại đi ở chăn trâu để khỏi chết đói. Tại dó, tôi đã được một người bạn gái láng giềng cùng tuổi tên là Võ Thị Tần đã hết lòng giúp đỡ. Nhưng sau CCRĐ, tôi được trở về quê nội cách đó 30 km để vừa đi ở vừa đi học nên chúng tôi đã xa nhau từ đó. Mặc dù cách xa, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được tấm lòng của cô bé tốt bụng đó, người đã từng thương yêu và giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian tôi phải đi ở chăn trâu bên quê ngoại. Đặc biệt, có một lần Võ Thị Tần đã liều mình cứu tôi khỏi chết đuối khi tôi bị mấy đứa trẻ con nhà nông dân đánh và xô tôi ngã xuống một vực sâu chỉ vì tôi là con địa chủ.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

BÁC HỒ LÀ “VỊ ANH HÙNG LƯỠNG QUỐC”

Đặng Huy Văn: Hôm nay là ngày kỷ niệm lần thứ 60 ngày ký Hiệp Định Geneve, 20/7/1954, ngày lập lại hòa bình trên toàn cõi Đông Dương và cũng là ngày tạm thời chia cắt nước Việt Nam ra làm 2 Miền. Nhưng cũng vào ngày này, các nước lớn trên thế giới trong đó có cả Trung Quốc đã công khai ký vào Hiệp Định Geneve thừa nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là một bộ phận không thể tách rời của lãnh thổ Việt Nam. Vậy mà không hiểu vì sao, ngày 14/9/1958, thủ tướng Phạm Văn Đồng lại được chính chủ tịch Hồ Chí Minh giao phó để viết Công Hàm gửi chính phủ Trung Quốc “ghi nhận và tán thành”  bản Tuyên Bố ngày 4/9/1958 của chính phủ Trung Quốc đơn phương coi hai quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) là một phần của lãnh thổ Trung Quốc? Vậy, việc chủ tịch Hồ Chí Minh giao thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi bức Công Hàm nói trên để “tán thành” hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam là một phần của lãnh thổ Trung Quốc xuất phát từ tình cảm “quốc tế vô sản”, hay vì một tình cảm khác?

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

VIẾT CHO BỐ KÍNH YÊU...

Khi con lớn lên mái tóc bố đã ngả màu
Màu của gió sương và màu của một thời gian khổ
Qua buổi chiến chinh đầy hy sinh và máu lửa
Bố đã trở về bên mẹ, bên con…

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

CHA CON LÊ CHIÊU THỐNG ĐÃ VÀ ĐANG BÀN GIAO DẦN NƯỚC TA CHO TRUNG QUỐC!

1- Tháng 12 năm 1953, đã đón đoàn cố vấn Trung Quốc sang tàn sát hàng vạn người Việt Nam đã có công trong cuộc kháng chiến 9 năm, tiêu biểu là vụ án tử hình nhà yêu nước Nguyễn Thị Năm tại Thái Nguyên mở đầu chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất kéo dài đến tháng 8 năm 1956.

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

THÀ MẤT NƯỚC CHỨ QUYẾT KHÔNG MẤT ĐẢNG

Đặng Huy Văn: Trước sự xâm lăng trắng trợn của giặc Tàu trên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông của Việt Nam nhất là từ ngày TQ hạ đặt trái phép giàn khoan HD 981 trên hải phận nước ta, nhiều nhân sĩ trí thức yêu nước cho rằng đảng CS Việt Nam cần phải từ bỏ sự độc tôn lãnh đạo đất nước của mình để nước ta có thể bắt tay với các nước có lực lượng hải quân hùng mạnh trên thế giới nhằm đánh đuổi giặc cộng sản Trung Quốc xâm lược. Quan điểm này đã bị ông TBT Nguyễn Phú Trọng kịch liệt lên án vì cho rằng làm như thế có thể giữ được nước nhưng sẽ mất đảng! Ông kiên quyết giữ "Điều 4" của Hiến Pháp VN 1992 sửa đổi để kiên quyết giữ đảng cho dù đất nước có bị Trung Quốc xâm lăng và đồng hóa. 

Thấy một bài thơ đăng trên Hồn Dân Việt Facebook rất ăn ý với tâm tư này của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, tôi xin phép được đăng lại bài thơ đó ở đây để mọi người cùng đọc.

THÀ MẤT NƯỚC CHỨ QUYẾT KHÔNG MẤT ĐẢNG!


Thà mất nước chứ quyết không mất đảng!
Tổng bí thư đã quán triệt rõ ràng
Nước của dân đảng làm sao giữ nổi
Thôi thà làm đầy tớ bọn xâm lăng
Để được chúng cho ngồi trên ghế đỏ
Thêm vài năm nhằm vét bạc vơ vàng
Khi dân đuổi sẽ chuyển sang Tàu ở
Đảng cần chi sông núi cõi trời Nam!

Hà Nội, 22/6/2014
Hồn Dân Việt

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG GỌI CÔ HỒN


Đặng Huy Văn: Thật đau lòng khi xem TV thấy hình ảnh các tàu của cảnh sát biển Việt Nam từ ngày 2/5/2014 đến nay đang ngày đêm bị các tàu Trung Quốc tấn công bằng vòi rồng cực mạnh dội nước xối xả vào tàu làm nhiều chiến sĩ ta bị thương mà hoàn toàn không được chống cự lại hay bỏ chạy. Đây có lẽ cũng giống kiểu khổ nhục kế “không được nổ súng” mà TBT Nguyễn Văn Linh năm xưa đã bắt bộ đội ta phải thực hiện khi giặc Tàu tiến vào xâm lược đảo Gạc Ma của Việt Nam ngày 14/3/1988 đã làm 64 bộ đội ta tại Trường Sa bị bắn chết một cách oan uổng. Không hiểu vì sao cách chống giặc Tàu xâm lăng của đảng CS VN ngày nay không còn một chút bóng dáng nào của truyền thống chống kẻ thù truyền kiếp Phương Bắc của ông cha ta xưa để lại? Phải chăng, đảng CS VN ngày nay đã và đang làm theo tấm gương đạo đức của chủ tịch Hồ Chí Minh, người đã coi giặc Tàu là một người bạn thủy chung của đảng CS Việt Nam? Và phải chăng, chính vì vậy mà ông TBT của đảng CS VN hôm nay đã không dám ra tuyên bố kịch liệt phản đối hành động xâm lăng trắng trợn của người bạn cộng sản thủy chung của đảng?

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG THÉT GÀO

ĐĂNG HUY VĂN

Đảo Lý Sơn đầu tháng 5
Cộng Tàu hộ tống giàn khoan tiến vào(1)
Biển Đông dậy sóng thét gào
Đồng bào ơi đuổi giặc Tàu xâm lăng!
Đâu hồn Phù Đổng Thiên Vương
Ngô Quyền sóng Bạch Đằng Giang thuở nào
Cứu non sông! Cứu đồng bào!
Khỏi Tàu cộng sản tràn vào nước Nam!

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

THÔNG ĐIỆP GỬI "AQ" CỦA LƯƠNG DÂN NƯỚC VIỆT

Đặng Huy Văn:Chẳng ai ngạc nhiên khi hai vị nguyên thủ quốc gia có vấn đề của thế giới đã vội vã gặp nhau tại Thượng Hải hôm 20/5/2014. Một vị là nguyên thủ nước Nga vừa có thành tích xuất sắc cắn xé được một quốc gia láng giềng Ukraina của mình, còn vị kia là nguyên thủ Trung Quốc đang triệt để lợi dụng tình hình Ukraina để kéo giàn khoan nước sâu HD 981 vào khoan thăm dò dầu ngay trên thềm lục địa của nước láng giềng Việt Nam. Đúng là “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”! Và kết quả của cuộc hội đàm giữa hai ông có thể có những điều không được tuyên bố công khai nhưng ai cũng rõ là hai vị nguyên thủ quốc gia đó đang quyết tâm bành trướng xâm phạm chủ quyền lãnh thổ các nước láng giềng của mình bất chấp cả luật pháp và công ước quốc tế!

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

CÙNG NHAU KHAI HỘI "DIÊN HỒNG"

Đặng Huy Văn: Nhìn hình ảnh hàng ngàn thanh niên học sinh Hà Nội trong những ngày tháng 5 này đứng trên sân trường xếp đội ngũ thành hình chữ S của bản đồ Việt Nam có cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà tôi không cầm được nước mắt. Đây là câu trả lời đanh thép nhất đối với giặc Tàu xâm lược: thế hệ thanh niên Việt Nam hôm nay đã thức tỉnh! Đó là hình ảnh sống động của một “Hội Nghị Diên Hồng” của Thanh Niên Việt Nam cùng hô “Sát Thát” trước sự đe dọa xâm lăng của kẻ thù truyền kiếp Phương Bắc! Tôi tin tưởng tuổi trẻ Việt Nam hôm nay sẽ đánh đuổi được giặc Tàu xâm lược ra khỏi bờ cõi. Và cũng chính họ rồi đây sẽ làm chủ non sông để xây dựng lại một nước Viêt Nam Mới có nhân quyền, tự do, dân chủ và văn minh!

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

VÌ ĐÂU DÂN VIỆT BÂY GIỜ KHỔ ĐAU?

Đặng Huy Văn: Bấy lâu bị ốm phải nằm viện, nay đang dưỡng sức thì đọc được tin giặc Tàu, người bạn láng giềng “bốn tốt” và “mười sáu chữ vàng” của đảng ta ngày 2/5/2014 đã ngang ngược đưa dàn khoan dầu khổng lồ HD 981 vào khoan dầu tại thềm lục địa Việt Nam cách đảo Lý Sơn chỉ 120 hải lý. Nghiêm trọng hơn, chúng còn đưa gần 50 tàu hải quân, hải giám, cảnh sát biển và kiểm ngư vào lãnh hải Việt Nam để hộ tống giàn khoan HD 981 và trắng trợn tấn công các tàu kiểm ngư và cảnh sát biển của nước ta gây hỏng một số tàu và làm bị thương các cán bộ của chúng ta. Tiếc là trong khi cả thế giới đang cực lực lên án hành động gây hấn trắng trợn của chính phủ Trung Quốc đối với Việt Nam thì người lãnh đạo cao nhất của đảng ta lại im lặng một cách khó hiểu! 

Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

TRẢ LỜI THƯ CỦA NGUYỄN XUÂN LỘC

Đặng Huy Văn: Vừa nhận được thư của Nguyễn Xuân Lộc, môt blogger, một nhà thơ trữ tình với những bài viết chan chứa tình bạn bè, tình quê hương đất nước. Anh ấy còn là một người bạn đồng hương ngày trước cũng học đại học và làm việc ở Bulgaria hơn 10 năm, rủ sang Bul du lịch vào tháng 6 này. Thư anh ấy viết:

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

TƯỞNG NHỚ 64 LIỆT SĨ ĐÃ HI SINH TRONG HẢI CHIẾN TRƯỜNG SA 14/3/1988

Đặng Huy Văn: Đã gần ngày Hải Chiến Trường Sa 14/3/1988, tôi xin ghi ra đây danh sách 64 chiến sĩ Hải Quân Việt Nam đã hi sinh trong trận chiến với Hải Quân Trung Quốc sáng sớm ngày 14/3/1988, trong đó có 3 người chết tại chỗ lấy được xác là các anh Trần Văn Phương, Trần Đức Thông, Vũ Phi Trừ và bốn bộ hài cốt sau này ngư dân mới vớt được còn lại 57 người chết mất xác trên biển!

1- Vũ Phi Trừ, quê Quảng Khê, Quảng Xương, Thanh Hóa.
2- Nguyễn Văn Thắng, quê Thái Hưng, Thái Thụy, Thái Bình.
3- Phạm Gia Thiều, quê Hưng Đạo, Trung Đồng, Nam Ninh, Hà Nam Ninh (nay là tỉnh Hà Nam)
4- Lê Đức Hoàng, quê Nam Yên, Hải Yên, Tĩnh Gia, Thanh Hóa.
5- Trần Văn Minh, quê Đại Tân, Quỳnh Long, Quỳnh Lưu, Nghệ Tĩnh (nay là tỉnh Nghệ An).
6- Đoàn Đắc Hoạch, quê 163 Trần Nguyên Hãn, quận Lê Chân, Hải Phòng. 

7- Tạ Trần Văn Chức, quê Canh Tân, Hưng Hà, Thái Bình.

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

QUA ĐÈO NGANG NHỚ BÀ HUYỆN THANH QUAN

Đặng Huy Văn: Hôm nay đây, đứng trước Đèo Ngang hùng vĩ trên quê hương Hà Tĩnh, tôi bỗng rơi nước mắt khi nhớ lại hai câu thơ cùa bà Huyện Thanh Quan cách đây đã gần hai thế kỷ: “Nhớ nước đau lòng con quốc quốc! Thương nhà mỏi miệng cái gia gia!”. Lời thơ xé lòng đã khiến tôi nghĩ tới cái “dự án Cảng Sơn Dương” ở Vũng Áng tại huyện Kỳ Anh này, một cảng biển trọng yếu hướng ra đảo Hải Nam Trung Quốc đã bị vị phó thủ tướng chính phủ người Việt gốc Hoa Hoàng Trung Hải dâng trọn cho tổ quốc đại Hán của mình tại Phương Bắc! Chính tại Sơn Dương hôm nay, hàng ngàn người Tàu đã tràn sang và đang gây rắc rối cho nhiều gia đình của đồng bào Việt Nam tại địa phương quê hương tôi! Không biết ông TBT có biết việc này không mà chưa bao giờ thấy ông ấy lên tiếng?

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

XUÂN ĐANG VỀ TRÊN UKRAINE, YULIA ƠI!

Đặng Huy Văn: Ngày 21/2/3014, trong hộp thư điện tử của tôi bỗng xuất hiện một video clip mang tên “Ukraine: chúng tôi muốn tự do!” của một ai đó đã gửi tới. Người trong video clip là một nữ sinh viên Kiev, Ukraine, một biểu tình viên xinh đẹp tên là Yulia đang kêu cứu khi những người biểu tình như cô tại quảng trường Maidan đang bị cảnh sát xả súng đàn áp dã man làm nhiều người chết và bị thương. Nhưng ngạc nhiên hơn khi chỉ 2 ngày sau đó, vào 23/2/2014 các báo đã loan tin tên bạo chúa Yanukovych đã trốn chạy khỏi Kiev và Quốc Hội Ukraine đã quyết định phế truất chức vụ tổng thống của ông ta.

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

"GIÓ SẼ MỪNG VÌ TÓC EM BAY..."

Đặng Huy Văn: Tôi tình cờ nhận được nội dung bài viết sau đây trong hộp thư của tôi. Thể theo yêu cầu của tác giả bài viết, tôi xin được đăng bài viết này lên My Blog để mọi người cùng theo dõi.

Một lần nữa tôi có dịp theo chân một đoàn từ thiện đến Tây Nguyên. Tìm được địa điểm để có thể tiếp cận được đồng bào nghèo không phải dễ, những phẩm vật mang theo muốn trao đến trọn vẹn cho đồng bào nghèo càng không dễ chút nào. Chẳng biết cái cơ chế nào, cái luật lệ nào, cái thủ tục nào cứ phải phần trăm cho “các cấp, các ban ngành đoàn thể”, chẳng hiểu cái truyền thống hào hùng nào, cái đạo đức cách mạng nào biến những kẻ mang của cải chia sẻ cho người nghèo phải biết ơn “các cấp, các ban ngành đoàn thể” vì họ bố thí cho chúng ta cái quyền... làm từ thiện ! Nhưng thôi, tất cả cái gian lao đó, tôi đã thấy, nó không làm chùn chân những anh chị em Giáo Dân quảng đại, từ bi và nhân ái.

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

NẾU CON CỦA CÁC NGƯỜI CŨNG HY SINH NGÀY 17/2

Đặng Huy Văn:  Kính gửi các vị lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam! Trước khi viết bài này, tôi đã được mục sở thị các “nam thanh nữ tú” thủ đô tuổi sồn sồn đang nhảy nhót kệch cỡm dưới trời mưa xuân lất phất trước sân Tượng Đài Lý Thái Tổ theo điệu nhạc của bài hát “Con bướm xuân phiên bản gốc Trung Quốc”(1), và tôi đã vô cùng đau xót chợt nghĩ, bọn thân Tàu giỏi thật! Chúng còn thuê được hàng trăm người đội mưa để nhảy nhót tại đây nhằm phá hoại cuộc mít tinh kỷ niệm 35 năm ngày 17/2 trước sân Tượng Đài Lý Thái Tổ đã được thông báo mấy ngày trước đó của các thành viên ban tổ chức. Tôi cứ đinh ninh bọn thân Tàu đã thuê họ, vì họ nhảy theo một bản nhạc gốc của Trung Quốc và chắc chắn đã được luyện tập từ trước.

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

MẸ GIÀ THAO THỨC VỊ XUYÊN!

Đặng Huy Văn: Một người em họ của tôi có cha đẻ đã bị bọn cố vấn CCRĐ của TQ chỉ đạo bắn chết oan năm 1955, khi chú ấy mới lên 3 tuổi. Mẹ của chú phải nuôi 2 anh em côi cút đến năm 1970 thì chú ấy phải nhập ngũ đi Nam chiến đấu. Năm 1976, chú ấy được xuất ngũ về quê chuẩn bị lập gia đình thì giữa năm 1979 lại bị tổng động viên nhập ngũ trở lại đánh Tàu trên Biên Giới. Ngày 12/7/1984, trong một trận tử chiến với giặc Tàu xâm lược để giành lại các cao điểm đã bị giặc Tàu chiếm đóng, chú ấy đã hi sinh cùng với hàng mấy trăm cán bộ chiến sĩ của sư đoàn 356 tại huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang nhưng chưa tìm thấy xác. Từ đó tới nay đã ngót 30 năm, người em trai kém 2 tuổi và bà mẹ già của chú ấy đã nhiều lần lên Hà Giang tìm xác anh, kể cả nhiều lần gọi hồn nhưng đến nay vẫn chưa tìm được.

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

VALENTINE CHO LIỆT NỮ HOÀNG THỊ HỒNG CHIÊM


Đặng Huy Văn: Nhìn các cháu thanh niên hôm nay đang nô nức mua những bông hoa Valentine để tặng người yêu nhân ngày Tình Nhân 14/2 mà lòng tôi se lại. Cách đây tròn 35 năm, có lẽ cũng ngày này, đôi bạn trẻ Hoàng Thị Hồng Chiêm và Bùi Anh Lượng cũng đang tặng hoa cho nhau trong tình yêu thương cháy bỏng của tuổi trẻ. Vậy mà chỉ 3 ngày sau, ngày 17/2/1979, cặp tình nhân yêu nước yêu người đó đã bị quân bành trướng Bắc Kinh giết hại trong một trận chiến không cân sức trên đỉnh Pò Hèn nơi Biên Giới Móng Cái.

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

NGHĨA TRANG LIỆT SĨ NƠI BIÊN GIỚI


Đặng Huy Văn: Chỉ còn đúng một tuần lễ nữa là tới dịp kỷ niệm tròn 35 năm ngày bọn bành trướng Bắc Kinh dùng hơn 50 vạn quân tràn sang xâm lược 6 tỉnh Biên Giới phía Bắc của nước ta gồm Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lao Cai, Lai Châu. Khoảng 5 giờ sáng ngày 17/2/1979, hàng chục vạn quân Trung Quốc đã bất ngờ tràn qua Biên Giới giết chết hơn 10 ngàn dân thường trong đó chủ yếu là ông bà già, phụ nữ và trẻ con. Đặc biêt, vì giặc Tàu tấn công đột ngột vào lúc sáng sớm nên nhiều đơn vị biên phòng và tự vệ của ta đang ngủ đã bị giặc Tàu sát hại một cách dã man. Nhiều người nay vẫn chưa tìm thấy xác do bị thất lạc, hoặc do đường biên giới bị giặc Tàu lấn vào đất ta nên nhiều xác còn kẹt lại trên phần đất đang bị Trung Quốc chiếm đóng.

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

NỬA NGƯỜI NỬA NGỢM, NỬA ĐƯỜI ƯƠI

Đặng Huy Văn: Thật bất ngờ đầu năm mới Giáp Ngọ, tôi lại nhận được một phản hồi của nhà báo Lê Phương Dung lên một bài viết của tôi bằng một bài thơ rất hay của nhà thơ Nguyễn Thạch. Trước đây, tôi cứ nghĩ, Lê Phương Dung là một nhà báo chuyên viết bài đăng trên các báo lề đảng, bởi xuất thân chị là một phóng viên tờ báo Thương Mại của nhà nước. Tôi đã quen đọc các bài chị viết luôn bênh vực chế độ, bênh vực các quan chức nhà nước. Tôi đã có định kiến, chị là một nhà báo viết theo sự chỉ đạo của ban tuyên giáo TW nên cứ nghĩ chị không bao giờ dám lật lại phía sau cái vẻ bề ngoài được che đậy bởi 700 tờ báo viết ấy. Hay nói một cách khác, dù chị có đôi chút biết được cái mặt trái xấu xa của nó thì chị cũng không bao giờ có đủ can đảm để nói lên sự thật!

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

NHÀ BÁO LÊ PHƯƠNG DUNG CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2014

Nhà báo Lê Phương Dung: Chúc mừng năm mới 2014 thầy giáo, Ts. Đặng Huy Văn cùng gia đình của thầy và các độc giả quý mến của danghuyvan.blogspot, đón mừng Xuân mới, mong điều tốt lành sẽ đến với mọi nhà. Với lời cầu chúc của Lê Phương Dung mong muốn cuộc sống quanh ta tràn đầy vị tha và lòng nhân ái như tấm lòng của Ts. Đặng Huy Văn. Và một lời chúc chân thành nhất tới tất cả mọi người: mãi mãi hạnh phúc, bình yên bên gia đình và hạnh phúc, viên mãn, vui vẻ bên những người thân yêu nhất trong an lành, may mắn!

Xin chép kính tặng thầy giáo, Ts. Đặng Huy Văn và độc giả một bài thơ, nhân dịp đầu xuân mới!

Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

ÔI! THỜI VÀNG SON CỦA HUẾ HỎI CÒN KHÔNG?

Đặng Huy Văn: Hôm nay là ngày Mùng 2 Tết Giáp Ngọ, chúng ta đang sống trong âu lo vì không biết năm nay cái gì sẽ xẩy ra? Vài năm tới đây nữa, đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân có thể khá lên hơn được không? Liệu Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền có được mở mang như thủ tướng đã hứa trước Hội Đồng Nhân Quyền LHQ không?... 

Trong khi nhân dân nhiều nước trên thế giới chỉ lo làm ăn để mưu cầu một cuộc sống vật chất ngày càng đầy đủ, thì người dân Việt Nam chúng ta lại đang phải lo đối phó với những cuộc đàn áp biểu tình chống Tàu, đình công đòi tăng lương, lo Tàu chiếm Biển Đông, lo bị bắt tù vì nói sự thật, lo bị chính quyền cướp đất, lo xin giấy phép đi thăm nuôi người thân đang bị ngồi tù oan uổng, lo bị cấp dưới của thượng tướng Phạm Quý Ngọ điều tra, quy tội, xét hỏi…Nhưng nếu chúng ta nhớ lại cách đây 46 năm, đúng vào ngày hôm nay tại Huế thương, đồng bào ta đã bị giết chết bằng súng B40, bằng cuốc thuổng, bằng đạn súng AK, bằng chôn sống…Thì những cái lo âu ở trên chỉ là nhỏ bé!

Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

BỞI CÒN ĐÂY NỖI ĐAU TẾT MẬU THÂN!

Đặng Huy Văn: Thật bất ngờ vì mấy ngày Tết Giáp Ngọ trên cả nước trời rất đẹp. Ngày nào cũng có nắng nhẹ, có ngày như hôm nay tại Hà Nội, trời nắng từ sáng đến chiều. Thời nay, Tết không còn là dịp để ăn nữa mà ở nhiều vùng, Tết là để đi chơi bà con bạn bè, đi thắp hương trên mộ những người đã khuất. Vì vậy hôm nay tại Huế, sau 46 năm Tết Mậu Thân 68, có lẽ nhiều bà má đã khóc các con mình, chồng mình bên những ngôi mộ tập thể! Nghĩ đến đây, tôi đã không cầm được nước mắt khi vừa xem xong bộ phim “Tết Mậu Thân 68” của đạo diễn Lê Phong Lan trên mạng. Trời ơi! Có lẽ trên thế giới không còn có nơi nào lại xem giết người là một “thắng lợi to lớn” như trong bộ phim của đạo diễn Lê Phong Lan đó! Đặc biệt, ở những đoạn thanh minh che dấu tội ác lại quá lộ liễu và vụng về!

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

CHÙM THƠ NGẮN ĐÊM GIAO THỪA GIÁP NGỌ

Đặng Huy Văn

Bài 1: Chúc Mừng Năm Mới Thầy Giáo Cũ!

Chúc thầy Giáp Ngọ sống an vui
Sang tuổi tám mươi vẫn nhoẻn cười
Chuyện cũ trăm năm lùi quá vãng
Chuyện nay chăm chút để thêm tươi
Tiền bạc, công danh thôi vương vấn
Cháu con dạy dỗ chúng nên người
Vận nước xoay vần theo thời cuộc
Mình lo sao đặng hỡi thầy ơi!

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

ĐẤT NƯỚC LẠI BƯỚC SANG XUÂN GIÁP NGỌ!!!

Đặng Huy Văn: Nhân Xuân Giáp Ngọ lại về, nhân Thông Điệp đầu năm mới 2014 của thủ tướng VN, nhân Việt Nam vừa được bầu làm tân thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền LHQ và cuộc hội thảo “Trách nhiệm của Việt Nam trong vai trò thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc” sẽ diễn ra vào ngày 5/2/2014 tại Genève, tôi xin gửi tới quý vị một đôi lời tâm sự đầu xuân.

Xin kính chúc quý vị độc giả gần xa sang Năm Mới Giáp Ngọ dồi dào sức khoẻ, an khang thịnh vượng!

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

GIÁP NGỌ XƯA - GIÁP NGỌ NAY

Đặng Huy Văn: Giáp Ngọ xưa, năm 1954, dưới sức ép của Trung Quốc, đất nước ta đã bị chia cắt làm hai Miền. Cuối 1953, cụ Hồ đã ra sắc lệnh “phát động quần chúng Giảm Tô và Cải Cách Ruộng Đất” trên toàn Miền Bắc, dưới sự chỉ đạo sát sao của Đoàn cố vấn Trung Quốc do Mao Trạch Đông cử sang từ 1954 đến 1956. Kết quả, đã giết chết oan uổng được hơn hai vạn người vô tội bằng xử bắn, tự tử và bỏ đói. Từ đó trở đi, nhân dân ta đã bị coi thường tính mạng, và hơn 4 triệu người cả Bắc và Nam đã bị chết oan uổng trên chiến trường trong cuộc nội chiến hai mươi năm nồi da xáo thịt từ 1955 đến 1975 để giành quyền lực.

Hậu quả to lớn của cuộc nội chiến kinh hoàng và kéo dài đó đã rẽ chia dân tộc Việt Nam cho đến tận bây giờ và ngày càng bị lệ thuộc vào cộng sản Trung Hoa xâm lược. Ngày 19/1/1974 (Tết Giáp Dần), chúng đã xâm lược quần đảo Hoàng Sa từ tay VNCH mà đảng ta không hề lên tiếng phản đối. Ngày 17/2/1979, Trung Quốc đã xâm lược 6 tỉnh biên giới phía Bắc hơn một tháng. Ngày 14/3/1988, Trung Quốc đã xâm lược đảo Gạc Ma trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

GIỮA HOÀNG SA XA XÔI!

Đặng Huy Văn: Có lẽ Hải Chiến Hoàng Sa, 19/1/1974, là trận Bạch Đằng Giang đầu tiên trong thế kỷ 20 của người Việt Nam chống lại quân cộng sản Trung Hoa xâm lược. Và vì vậy có thể nói, 74 người lính VNCH đã hi sinh trong trận Hải Chiến đó chính là những người “Anh Hùng Bạch Đằng Giang” bất tử trong lịch sử chống giặc xâm lăng Phương Bắc của dân tộc Việt Nam.

Nhân dịp kỷ niệm tròn 40 năm ngày Hải Chiến Hoàng Sa, tôi xin được thắp một nén hương lòng trước tượng đài tâm linh các Anh Hùng Hải Chiến và thành kính nghiêng mình tưởng niệm trước vong linh của các anh bằng một bài viết mộc mạc.

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

ĐÃ BỐN MƯƠI NĂM CON THẦM ĐỢI CHỜ BA!

Đặng Huy Văn:  Vào dịp đầu năm mới 2014, tôi tình cờ gặp lại một ngư dân đang buồn bã lang thang trên bến cảng Đà Nẵng. Anh này là người em họ một người bạn của tôi. Đến chơi nhà anh bạn, tôi đã tình cờ quen anh ta cách đây bảy tám năm. Anh ta cho biết, hiện nay cả đội tàu cá của anh đang tạm nghỉ ở nhà để dưỡng máy và chờ tình hình xem thế nào rồi mới dám ra khơi. Vì kể từ ngày 1/1/2014, muốn ra khơi đánh bắt cá là phải có giấy phép của chính quyền tỉnh Hải Nam, Trung Quôc. Rồi anh kể, ba anh ấy ngày 19/1/1974 đã bị giặc Tàu đánh chìm cùng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10, nhưng không tìm thấy xác nên má con anh ấy vẫn tin rằng, ba anh nay vẫn sống, có thể trên một hòn đảo hoang nào đó giữa Thái Bình Dương. Cũng vì muốn tìm tin tức của người ba xấu số nên anh ta đã trở thành một ngư dân chuyên nghiệp đánh cá trên biển cả. Anh ấy hi vọng, ba anh sẽ quay trở về để cùng đồng đội của mình đòi lại Hoàng Sa và đuổi hết bè lũ Lê Chiêu Thống thân Tàu ra khỏi nước nhằm giành lại độc lập tự do và Biển Đông cho Tổ Quốc. Anh ấy nói, cứ gọi tên anh là "một ngư dân Hoàng Sa".

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

HOÀNG SA - THIÊN ĐƯỜNG CỦA CHÚNG TA ĐÃ MẤT!

Hoàng Sa - thiên đường của chúng ta đã mất! 

Ngày 11.12.2006, lần đầu tiên, chính quyền Đà Nẵng mở kho tư liệu Hoàng Sa và mời những người từng sinh sống và làm việc ở Hoàng Sa đến gặp mặt và tham quan. Hàng năm, Sở Nội vụ và huyện đảo Hoàng Sa đều tổ chức gặp gỡ những nhân chứng này. Các nhân chứng trong bài viết nay có người còn, người mất. Đây là chứng cứ chân thật nhất về một thời Hoàng Sa.

“Sáng đó (20.1.1974), chúng tôi dậy tập thể dục. Mặt trời lên rất đẹp. Bất ngờ một người nhìn thấy ngoài khơi có rất nhiều tàu bao vây quanh đảo. Mọi người vội vàng chạy vào lấy ống nhòm ra nhìn và biết đó là tàu của Trung Quốc” – ông Tạ Hồng Tân, một trong những người Việt Nam cuối cùng rời khỏi Hoàng Sa nhớ lại như vậy.

NĂM 2014 VỀ, LIỆU CÓ GÌ MỚI KHÔNG ÔNG?

Đặng Huy Văn: Nhân dịp bước vào Năm Mới 2014 là năm kỷ niệm lần thứ 40 ngày bọn Trung Quốc (TQ) trắng trợn xâm lăng quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam từ tay Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và 35 năm ngày giặc Tàu tràn sang 6 tỉnh Biên Giới Phía Bắc xâm lược nước ta, tôi xin có vài lời tâm sự với một người ngày xưa cùng học tại Đại Học Tổng Hợp, Hà Nội. Trước khi viết bài, tôi đã rất trăn trở, vì người này nay đang giữ một trọng trách “quyền sinh, quyền sát” của đảng CS, nên tác giả bài viết có thể sẽ bị ông ấy “phê bình”. Nhưng tôi viết bài hoàn toàn vì nhân dân và vì đảng CS của ông ấy, nên nếu tôi có bị “phê bình” vì bài viết đã nói thẳng, nói thật, thì tôi cũng sẽ không ân hận, bởi mình đã viết vì quyền lợi chung của đảng CS và của dân tộc Việt Nam. Xin chúc ông ấy Năm Mới mạnh khỏe, sống biết nghĩ đến nhân dân, nhằm để lại phúc đức cho con cháu mai sau!