Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016

NGÀN LỜI THƯƠNG GỬI BA TOÀN


PHÚC ĐÌNH
(Viết thay lời con gái yêu của đại tá Lê Kiêm Toàn)

Ngàn lời thương gửi ba Toàn
Ba đi để lại muôn vàn xót xa!

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

ANH HAI VÀ NHỮNG LỜI TRĂNG TRỐI CỦA BA TÔI

PHÚC ĐÌNH

Mẹ tôi vốn đã bị mồ côi mẹ từ lúc 5 tuổi, mồ côi cha từ năm 10 tuổi. Lớn lên mẹ tôi đã phải lang thang đây đó đi ở giúp việc cho người nên mẹ rất thiếu thốn tình cảm. Tình cờ, mẹ đã gặp ba tôi là một người cộng sản mới ra tù rồi cưới nhau, những tưởng được làm dâu ông bà nội tôi giàu có thì bớt khổ. Ai ngờ ba tôi cứ thoát ly đi hoạt động cách mạng nay đây mai đó, một mình mẹ tôi đã phải ở nhà bươn chải nuôi 5 thằng con trai khờ dại nên cơ cực vô cùng.

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

CHA KHẢI ƠI!



 PHÚC ĐÌNH
(Viết thay lời con gái 3 tuổi của đại tá Trần Quang Khải)

Cha Khải ơi!
Con biết sẽ nói gì với nội con?
Về ngôi nhà kiểu Thái Lan cha định dựng
Để nội cuối đời được ở

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016

ĐÔI LỜI DÂNG MẸ LỄ VU LAN

PHÚC ĐÌNH
(Kính viếng hương hồn mẹ dấu yêu)

Đêm đêm nghe tiếng mẹ ru
Câu thơ xưa của Nguyễn Du xé lòng!(1)
Nhiều ngày gạo hết, khoai không
Em thơ khát sữa đêm đông nối dài!
Đớn đau thay một sáng mai
Nhìn ra thân mẹ treo ngoài mái hiên
Cả nhà hoảng hốt gào lên
Cắt dây hạ mẹ xuống nền nhà ngang
Chúng con đốt lửa vội vàng
Hà hơi thổi ngạt thắp nhang khấn trời
Mẹ mau sống lại, mẹ ơi!
Năm con thơ dại ai người dưỡng nuôi?

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

NĂM NĂM BA BỊ CÙM GÔNG

Phúc Đình
(Nhân kỷ niệm 86 năm ngày ba tôi bị Pháp bắt giam)

Tám sáu năm đã trôi qua(1)
Lần theo trang viết lệ nhòa, ba ơi!
Hóa ra ba cũng một thời
Lên đèo xuống vực không người sẻ san!

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

CHUÔNG CHÙA KHẮC KHOẢI NGUYỆN HỒN AI?

PHÚC ĐÌNH 
(Mến tặng bà con phật tử chùa Tịnh Lâm, Thạch Hà, Hà Tĩnh)
 

Lên thăm Chùa Tịnh đêm thanh vắng
Trăng sáng ngày rằm chiếu thảnh thơi
Chuông chùa đã biết bao năm lặng
Và giữa đêm trăng vắng bóng người!

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016

NHỚ SƯ THẦY CHÙA TỊNH LÂM

PHÚC ĐÌNH
(Để tưởng nhớ vị sư thầy kính yêu thời thơ ấu của tôi)
 
Quê tôi có ngôi chùa cổ Tịnh Lâm rất đẹp. Chùa nằm trên một ngọn đồi có tên là Rú Trò nhìn xuống một bàu nước rộng. Bàu nước này được nối với dòng sông Kẻ Gỗ thủy triều lên xuống ngàn đời ôm lấy quê hương yêu dấu của tôi. Nghe ông nội tôi kể, chùa đã được lập ra từ thời Trần. Đến thời Lê, chùa được tôn tạo lại đàng hoàng hơn. Đặc biệt là thời Trịnh Nguyễn phân tranh, Chúa Trịnh đã lấy một bà ở quê tôi làm phi. Bà Phi này sau đó đã công đức xây dựng lại chùa Tịnh Lâm khang trang, có nhiều tượng Phật, ban thờ, bát nhang, có chính điện, bái đường, hậu cung và nhà Tăng như các chùa lúc bấy giờ ở ngoài Bắc. Đến đời Vua Tự Đức, nhiều người đỗ đạt ở Hà Tĩnh, Nghệ An đã công đức tôn tạo lại chùa Tịnh Lâm một lần nữa. Lần này, ngoài việc mở rộng bái đường và hậu cung ra, còn xây lại nhà Tăng rộng rãi khang trang hơn để cho sư thầy, các tiểu và khách thập phương có chỗ ở, chỗ ăn và chỗ học. Quả chuông lớn hiện nay vẫn còn nghe nói cũng đã được đúc từ thời Tự Đức ấy.