Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

CHA KHẢI ƠI!



 PHÚC ĐÌNH
(Viết thay lời con gái 3 tuổi của đại tá Trần Quang Khải)

Cha Khải ơi!
Con biết sẽ nói gì với nội con?
Về ngôi nhà kiểu Thái Lan cha định dựng
Để nội cuối đời được ở

Con biết sẽ nói gì với mẹ con?
Về những buổi chia tay vội vàng
Khỏe nghe anh!
Mẹ cầm tay cha nhắc nhở

Con biết sẽ nói gì với các bạn con?
Về người phi công dọc ngang bầu trời
Không quản bao gian lao hiểm nguy
Để gìn giữ Biển Đông ngàn thuở

Con biết sẽ nói gì với cô giáo con?
Khi cô không thấy cha tới đón con về
Như những chiều còn có cha
Từ bên kia con hẻm đó

Con biết sẽ nói gì với bà chủ nhà?
Nơi cha đã thuê để mẹ cùng con ở trọ
Khi bà hỏi, sáng nay cha con đi đâu
Mà không ra ngõ đón cha về?

Ôi bà ơi!
Cha của con đã vĩnh viễn trở về quê!
Để được đoàn tụ cùng với ông bà mãi mãi
Để được bảo vệ quê hương Lạng Giang
Khỏi bầy truyền kiếp xâm lăng rồ dại
Mà tuổi thơ của cha đã căm hờn
Vào tháng 2 năm 79
Bà ơi!

Mỗi lần cha đau chân
Con vẫn thường bôi dầu gừng bóp cho cha
Sao lần này cha bị thương lại nằm luôn ngoài biển?
Tới đất liền cha lại chui vào quan tài bịt kín
Con khóc gào mà cha chẳng trả lời con?

Cha Khải ơi!
Sao chẳng trả lời con?

Cha...Khải... ơi!

Cha Khải ơi!... Cha Khải ơi!...

Hà Nội, 21/6/2016
Phúc Đình

  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét