Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

SAO CON ĐI LẤY CHỒNG HÀN?

Đặng Huy Văn: Một thống kê gần đây cho biết, mặc dù Việt Nam có bình quân thu nhập đầu người vào loại thấp nhất thế giới, nhưng mức tiêu thụ rượu bia đứng đầu Đông Nam Á và xếp hàng thứ tư của Châu Á. Việc nhậu nhẹt rượu bia chủ yếu xẩy ra đối với các quan chức công quyền trong khu vực nhà nước, nơi có hàng núi tiền chùa rơi vãi không ai kiểm soát được. Theo khảo sát của các nhà xã hội học, phần lớn các hợp đồng kinh tế, xây dựng và các quyết sách hành chính nhiều khi được ký kết ngay trên bàn ăn của các quán nhậu. Nhờ những quan chức mẫn cán với “nghiệp nhậu” đó, mà có những lúc các  nhà lãnh đạo nước “láng giềng bốn tốt” đã có thể dùng rượu Mao Đài và mỹ nhân kế để dịch chuyển các cột mốc Biên Giới và Biển Đảo của Tổ Quốc..

LỜI RU CHÁU NGỦ BÊN NÔI

Đặng Huy Văn:  Hôm nay là ngày chủ nhật 28/7/2013, trời mưa rải rác từ sáng. Lòng buồn man mác. Nằm trên võng, vừa ru cháu vừa  nghe đài một mình qua Internet và suy ngẫm về thói quen nhậu nhẹt và bia rượu của các quan chức Việt Nam. Thậm chí nhiều hợp đồng kinh tế lớn cũng được ký kết bên bàn nhậu, cho nên chuyện đường lún, nhà hỏng, cầu sập, đập vỡ và hàng loạt dự án bất động sản bỏ hoang hiện nay đều là kết quả của những hợp đồng được ký kết bên các bàn nhậu đó. Rồi bỗng nhiên, từ trong sâu thẳm tâm can bỗng thốt ra lời ru cháu bên nôi:

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

ĐÔI LỜI XIN GỬI LẠI

Đặng Huy Văn: Sáng sớm nay 27/7/2013, mẹ Bum gọi điện sang thông báo, ông ngoại của cháu Hoàng đã qua đời ở tuổi 67. Đột ngột quá vì mình đã mấy lần gặp và trò chuyện với ông ấy, một ông bác sĩ nhanh nhẹn và còn rất phong độ. Vậy mà ông ấy đã đột ngột ra đi, xin chia buồn với gia đình bà Dung, chia buồn với gia đình cháu Ngọc Anh mẹ cháu Hoàng. Nhân đây, xin post lên đây một bài viết để chuẩn bị khi mình nhỡ có đột ngột ra đi, thì cũng đã có những lời nhắn lại


Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

ÔI! LÀNG TRỊNH NGUYỄN YÊU ƠI

Đặng Huy Văn:  Vừa rồi, có vụ bà con làng Trịnh Nguyễn đã biểu tình chống lại chính quyền thị xã Từ Sơn, Bắc Ninh cưỡng chế thu hồi gần 21 ngàn m2 đất ruộng của dân tại Lỗ Vó, khu Dạ Cá ngay sát làng để xây “Nhà máy xử lý nước thải”. Bà con đã bức xúc làm đơn khiếu nại các cấp đề nghị xây “nhà máy” ra Đồng Khô xa khu dân cư nhưng chính quyền không chịu. Ngày 18/6/2013, chính quyền thị xã Từ Sơn đã cho hơn 100 công an và cán bộ xuống đàn áp dân để cưỡng chế đất, làm một bà già ngất xỉu, xéo giày lên cả trẻ con, nhưng bà con vẫn kiên quyết không bàn giao đất cho dự án. Đặc biệt ngày 4/7/2013, có kẻ đã thuê cả đầu gấu tạt a xít vào bà Đỗ Thi Thiêm làm bà bị bỏng rất nặng, nay đang phải điều trị tại Bệnh Viện Xanh Pôn. Sự việc này nay đang được khẩn trương điều tra làm rõ.

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

"VỌNG PHU" TRÊN ĐẢO LÝ SƠN

Đặng Huy Văn: Tôi rất bức xúc khi đọc được tin hai tàu cá huyện đảo Lý Sơn của Việt Nam đã bị tàu Trung Quốc cướp phá ngày 7/7/2013 tại khu vực quần đảo Hoàng Sa. Và càng đau đớn hơn khi biết từ ngày TQ cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của ta, mỗi lần ngư dân ta vào HS đánh cá hoặc tránh bão đều bị quân TQ đuổi ra khiến nhiều ngư dân bị lâm nạn, chết rất thương tâm. Vì thế, huyện đảo Lý Sơn chỉ rộng 10 Km2 với hơn 2 vạn dân mà có tới hơn 500 người phụ nữ phải sống đơn thân do có chồng bị chết trên biển vì giặc Tàu hoặc bão tố. Cuộc sống của những nàng “Vọng Phu” này hiện nay rất khó khăn khi không còn lao động chính của gia đình mà còn phải nuôi bố mẹ già và con nhỏ. Bài viết này chỉ là vài dòng tâm tư để chia sẻ với những người goá phụ không may mắn đó.

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

ÔI LỨA TUỔI THẦN TIÊN!

Đặng Huy Văn Cháu ngoại Nguyễn Phúc Bảo (tên ở nhà là Bum) của tôi năm nay đã tốt nghiệp trường Mầm Non Ban Mai tại Khu Đô Thị Việt Hưng, Long Biên, Hà Nội. Sang năm học này, cháu sẽ về quận Hoàn Kiếm Hà Nội vào lớp Một để nhờ ông bà nội cháu đưa đón. Nhân dịp này, tôi xin viết tặng cháu ngoại đôi dòng kỷ niệm.

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

NHỚ SAO LỜI HÁT MẸ RU

ĐẶNG HUY VĂN
(Kính dâng sinh nhật lần thứ 100 của mẹ)

Nhớ sao sâu lắng câu Kiều
Từ trong tâm khảm những chiều mẹ ru
Ngay trên quê của Nguyễn Du
Tự bao giờ đến bao giờ, mẹ ơi!

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

MẸ LÀ HỒN VIỆT BAO ĐỜI

ĐẶNG HUY VĂN

           Mẹ là lời hát “ầu ơ”
Ru con trên võng ngày chưa đến trường
       Mẹ là nỗi nhớ niềm thương
Để cha mang nặng tơ vương một đời

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

CHÁU NỘI ĐẾN TRƯỜNG

ĐẶNG HUY VĂN
(Mến tặng bà nội của cháu)

Cháu nội đến trường
Mẹ đưa đi học
Cháu ngoan không khóc
Bà nội có thương?

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

TRĂM NĂM TÌNH MẸ CÒN ĐÂY!

Đặng Huy Văn: Mẹ sinh năm 1913. Năm nay, 2013, mẹ đã tròn một trăm tuổi. Mẹ mất ngày 16 tháng Tám năm Đinh Hợi, tức ngày 26/ 9/2007, hưởng thọ 94 tuổi. Nghĩ lại một cuộc đời  phải mồ côi mẹ ở tuổi lên 5, mồ côi cha tuổi lên 10, lấy chồng suốt đời đi hoạt động cách mạng nên không đỡ đần được mẹ để nuôi dưỡng 5 người con trai cũng như trợ giúp kinh tế cho gia đình mà lòng con tê tái. Nhớ những năm CCRĐ (Giáp Ngọ, Ất Mùi: 1954-1955) mình mẹ phải lo nuôi 5 đứa con nhỏ khi trong nhà không còn hạt gạo nào để ăn mà lòng con càng xót xa. Kể cả những ngày cơ cực ấy, mẹ cũng chưa bao giờ kêu than số phận, chỉ thấy đêm đêm mẹ ngâm Kiều cho khuây khoả. Rồi hai cái tang cách nhau vài tháng cuối 1955 của ông bà nội tưởng đã làm mẹ bị gục ngã. Nhưng ngày 6/1/1967, một cái tang khủng khiếp đã làm mẹ gục ngã hoàn toàn, đó là cái chết của em Tư khi em vừa tròn 20 tuổi, lúc em đang ở Đội TNXP làm đường 21 tại Quảng Bình thì bị bom Mỹ giết hại. Từ đó, mẹ bị bệnh tim và đau yếu thường xuyên.

Năm 1989, cha bị bệnh qua đời và từ đó, mẹ phải ở với anh Hai, một người nông dân nghèo nhưng biết chịu khó, chịu khổ. Nhờ sự săn sóc của gia đình anh Hai và thuốc thang của anh Cả mà mẹ sống thêm được 18 năm nữa. Mẹ đã qua đời vào đúng buổi sáng ngày cầu dẫn Cần Thơ bị sụp đổ, 26/9/2007, làm hàng chục công nhân bị chết oan uổng. Con viết bài này để khóc thương cho số phận của một đời người, nhân sinh nhật lần thứ 100 của mẹ.

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

LẦN THEO TỪNG GIỌT NẮNG

ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng cháu nội của ông)

Cháu đi dạo cùng ông
Lần theo từng giọt nắng
Bởi bầu trời mênh mông
Bị vòm cây che chắn

CÒN ĐÂU SÔNG NHUỆ NGÀY XƯA!

Đặng Huy Văn: Đọc bài viết “Gửi thủ tướng Ba Dũng” đăng ngày 24/6/2013 của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, tôi rất xúc động. Đặc biệt khi xem Video Clip cưỡng cướp đất của một bà mẹ Việt Nam Anh Hùng tại phường Cẩm Bình, tôi không cầm được nước mắt. Nhân được nghe câu chuyện về cưỡng cướp đất tại phường Dương Nội, quận Hà Đông, Hà Nội của một người bạn gái nhà tôi, tôi chợt nhận ra trên đất nước mình ở nơi nào người dân cũng bị cướp đất một cách tàn bạo. Ngay những dự án BĐS ở quận Hà Đông bên bờ Sông Nhuệ như Văn Phú, Văn Khê, Dương Nội…cũng làm cho bà con rất bức xúc. Đặc biệt, tại phường Dương Nội, chúng còn cho xe chở đất lấp hàng trăm ngôi mộ của dân trong một đêm và cưỡng chế hàng chục hecta đất bất hợp pháp của bà con Dương Nội khiến họ phải ra giữ đất cả ngày 30 và mùng 1 Tết, mà nay vẫn chưa được giải quyết.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013