Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

"VỌNG PHU" TRÊN ĐẢO LÝ SƠN

Đặng Huy Văn: Tôi rất bức xúc khi đọc được tin hai tàu cá huyện đảo Lý Sơn của Việt Nam đã bị tàu Trung Quốc cướp phá ngày 7/7/2013 tại khu vực quần đảo Hoàng Sa. Và càng đau đớn hơn khi biết từ ngày TQ cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của ta, mỗi lần ngư dân ta vào HS đánh cá hoặc tránh bão đều bị quân TQ đuổi ra khiến nhiều ngư dân bị lâm nạn, chết rất thương tâm. Vì thế, huyện đảo Lý Sơn chỉ rộng 10 Km2 với hơn 2 vạn dân mà có tới hơn 500 người phụ nữ phải sống đơn thân do có chồng bị chết trên biển vì giặc Tàu hoặc bão tố. Cuộc sống của những nàng “Vọng Phu” này hiện nay rất khó khăn khi không còn lao động chính của gia đình mà còn phải nuôi bố mẹ già và con nhỏ. Bài viết này chỉ là vài dòng tâm tư để chia sẻ với những người goá phụ không may mắn đó.

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

ÔI LỨA TUỔI THẦN TIÊN!

Đặng Huy Văn Cháu ngoại Nguyễn Phúc Bảo (tên ở nhà là Bum) của tôi năm nay đã tốt nghiệp trường Mầm Non Ban Mai tại Khu Đô Thị Việt Hưng, Long Biên, Hà Nội. Sang năm học này, cháu sẽ về quận Hoàn Kiếm Hà Nội vào lớp Một để nhờ ông bà nội cháu đưa đón. Nhân dịp này, tôi xin viết tặng cháu ngoại đôi dòng kỷ niệm.

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

NHỚ SAO LỜI HÁT MẸ RU

ĐẶNG HUY VĂN
(Kính dâng sinh nhật lần thứ 100 của mẹ)

Nhớ sao sâu lắng câu Kiều
Từ trong tâm khảm những chiều mẹ ru
Ngay trên quê của Nguyễn Du
Tự bao giờ đến bao giờ, mẹ ơi!

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

MẸ LÀ HỒN VIỆT BAO ĐỜI

ĐẶNG HUY VĂN

           Mẹ là lời hát “ầu ơ”
Ru con trên võng ngày chưa đến trường
       Mẹ là nỗi nhớ niềm thương
Để cha mang nặng tơ vương một đời

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

CHÁU NỘI ĐẾN TRƯỜNG

ĐẶNG HUY VĂN
(Mến tặng bà nội của cháu)

Cháu nội đến trường
Mẹ đưa đi học
Cháu ngoan không khóc
Bà nội có thương?

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

TRĂM NĂM TÌNH MẸ CÒN ĐÂY!

Đặng Huy Văn: Mẹ sinh năm 1913. Năm nay, 2013, mẹ đã tròn một trăm tuổi. Mẹ mất ngày 16 tháng Tám năm Đinh Hợi, tức ngày 26/ 9/2007, hưởng thọ 94 tuổi. Nghĩ lại một cuộc đời phải mồ côi mẹ ở tuổi lên 5, mồ côi cha tuổi lên 10, lấy chồng suốt đời đi hoạt động cách mạng nên không đỡ đần được mẹ để nuôi dưỡng 5 người con trai cũng như trợ giúp kinh tế cho gia đình mà lòng con tê tái. Nhớ những năm CCRĐ (Giáp Ngọ, Ất Mùi: 1954-1955) mình mẹ phải lo nuôi 5 đứa con nhỏ khi trong nhà không còn hạt gạo nào để ăn mà lòng con càng xót xa. Kể cả những ngày cơ cực ấy, mẹ cũng chưa bao giờ kêu than số phận, chỉ thấy đêm đêm mẹ ngâm Kiều cho khuây khoả. Rồi hai cái tang cách nhau vài tháng cuối 1955 của ông bà nội tưởng đã làm mẹ bị gục ngã. Nhưng ngày 6/1/1967, một cái tang khủng khiếp đã làm mẹ gục ngã hoàn toàn, đó là cái chết của em Ân khi em vừa tròn 20 tuổi, lúc em đang ở Đội TNXP làm đường 21 tại Quảng Bình thì bị bom Mỹ giết hại. Từ đó, mẹ bị bệnh tim và đau yếu thường xuyên.

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

LẦN THEO TỪNG GIỌT NẮNG

ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng cháu nội của ông)

Cháu đi dạo cùng ông
Lần theo từng giọt nắng
Bởi bầu trời mênh mông
Bị vòm cây che chắn