Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

TÌNH BAY NHƯ KHÓI SƯƠNG

(Mến tặng chị Ngô Vũ Dao Ánh)

Từ B’lao lãng đãng khói sương
Ngàn nỗi nhớ anh gửi vào trong gió
Về Huế mộng mơ với em gái nhỏ
Tuổi trăng tròn nuôi mộng đẹp trăm năm!


Còn tuổi nào để anh gửi cho em
Những trang thư chứa chan tình đôi lứa
Cùng nốt nhạc viết nên thiên tình sử
Của hai ngươi về mãi chốn xa xăm

Có đôi lần thấp thoáng những lời ca
Mà người khác nhận bóng mình trong đó
Em chỉ âm thầm giở từng trang thư cũ
Đã nâng niu gìn giữ tự bao năm!

Cho Mưa hồng, Như cánh vạc bay đêm
Gọi tên bốn mùa, Tuổi đá buồn bật khóc!
Cho cô đơn nâng niu từng nốt nhạc
Để hư vô ngơ ngác khói sương bay

Phúc âm buồn xao xuyến tuổi thơ ngây
Lời buồn thánh lưu luyến bàn tay nhỏ
Em hờn dỗi hay hẹn hò ai đó?
Chiều một mình qua phố nhớ tên em!

Em còn nhớ hay em đã quên
Xin trả nợ người, trả một đời đâu hết?
Tình sâu nặng tưởng có thời ly biệt
Vẫn nồng nàn như chưa phút nào nguôi!

Cho dù nay, anh đã ở cuối trời
Vẫn viết tiếp ru em vào giấc ngủ
Bởi kiếp trước anh còn chưa viết đủ
Cho tình em trinh trắng tuổi trăng rằm!

Ánh ơi, Ánh ơi, Ánh ơi...em là thiên thần nhỏ!
Xuống bên đời hát Ru mãi ngàn năm(*)
Cho sương khói phiêu diêu bãng lãng cõi anh nằm...

 Hà Nội, ngày 4 tháng 11 năm 2011
 Đặng Huy Văn

(*) Những dòng chữ in nghiêng và đậm là tên các bài hát mà Trịnh Công Sơn viết tặng riêng chị Dao Ánh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét